Khi con người ta không còn tình cảm cho nhau nữa, thì họ cũng không còn thời gian dành cho nhau. Bận rộn, hay là không bận rộn cũng không phải là lý do, mà là họ đã không còn muốn dành thời gian cho người kia.

Cuộc sống đôi lúc nhiều đau khổ như vậy, nhưng chúng ta chưa bao giờ dừng lại. Khó khăn một chút, lại động viên bản thân thêm một chút. Muốn bỏ cuộc, lại tự nhủ bản thân đã đi được bao xa. Muốn tìm lối thoát dễ dàng, nhưng đôi lúc lại ép bản thân đừng quay đầu nhìn lại…

Một đời chúng ta có bao nhiêu lầm lỡ, bao nhiêu sai trái, bao nhiêu hố sâu… đến cuối cùng vừa khiến cho chúng ta mạnh mẽ hơn, cũng cùng lúc đập nát niềm tin của chúng ta bấy nhiêu. Bởi vì chúng ta có nhiều người gần bên thế nào, đêm xuống, những lúc cùng cực nhất, chúng ta phải cay đắng nhận ra mình vẫn cô độc một mình. Không ai cứu, không ai giúp, không ai thực sự quan tâm…

Thế nhưng chúng ta gắng gượng tiếp tục, hi vọng trên con đường đó tìm được một người sẽ bước đi cùng mình. Hi vọng đằng sau những áp lực cuộc sống ngoài kia, chúng ta vẫn được về trong vòng tay của một người yêu mình đi đến hết cuộc đời. Đôi lúc muốn cắt đứt hết, muốn nhắm mắt buông tay, lại phải tự nhủ, chúng ta không có cách nào chỉ sống vì bản thân mình…

Dòng đời

Cuộc đời đôi lúc không được như chúng ta mong muốn. Chúng ta lựa chọn một con đường, hi vọng được nhìn thấy một tương lai như chúng ta tưởng tượng, nhưng trên con đường đó, đâu đó giữa dòng đời xô đẩy, chúng ta phải lựa chọn một ngã rẽ khác.

Giữa ước mơ và hiện thực, đôi lúc lại cách xa nhau một khoảng không tưởng, không phải là chúng ta không thể vượt qua, mà là cái giá phải trả đôi lúc quá đắt. Đôi khi là tổn thương cả những người xung quanh. Vì thế chúng ta lựa chọn phần thiệt cho bản thân mình. Là đúng hay sai…nào ai biết?

Gặp được nhau do may mắn, xa nhau do lựa chọn giữa dòng đời xô đẩy. Đôi lúc ngỡ đây đã là bến bờ, lại phát hiện ra bản thân quay trở về điểm xuất phát một lần nữa. Rồi sau cùng chúng ta cũng phải chấp nhận, rằng ở trên đời này đôi lúc chúng ta phải cúi đầu trước áp lực, chỉ bởi chúng ta không cách nào chỉ sống vì bản thân mình.

Một năm nào đó, một người nào đó, trước tất cả những phai mờ của tình người, của tình đời, của cuộc sống, chúng ta sẽ tin một lần nữa, yêu một lần nữa… cho dù cuộc đời sẽ chẳng bao giờ được trọn vẹn…